TỰ HÀO VỢ KỸ SƯ

Vợ của kỹ sư xây dựng, vợ của kỹ sư trắc địa vất vả lắm. Những người vợ của mấy anh kỹ sư vừa phải làm cha vừa phải làm mẹ. Vì mấy anh đi công tác suốt ngày, thời gian ở công trường thì nhiều ở nhà thì ít. Chủ nhật thứ bảy đối với mấy anh kỹ sư xây dựng hay mấy anh kỹ trắc địa xem ra quá xa xỉ. Có lẽ chảng mấy khi các anh được nghỉ cuói tuần hay lễ tết.
Tâm sự của 1 chị làm vợ kỹ sư xây dựng! Nhung Đặng e có còn muốn được làm vợ kỹ sư xây dựng nữa ko? Thiệt thòi lắm đó!
Viết cho Tôi- VỢ CỦA KỸ SƯ XÂY DƯNG
Trước khi đi đến quyết định về thổi cơm chung với anh kỹ sư tớ cẩn thận lắm nha hỏi lui hỏi tới: công việc của anh có đi xa không???
Kỹ sư trả lời: không em, công ty của anh có nhiều dự án ở Đà Nẵng mà. Tớ mừng tớ đồng ý cưới.
Cưới về nãy sinh cái dụ đi trực đêm mà đêm nào đi trực là tớ lo cũng mất ngủ luôn. Lúc đó tự an ủi lòng. Thôi kệ kỹ sư mà, tuần có 2 đêm chứ mấy. 
Nghe vợ có thai kỹ sư mừng như trẻ con, kỹ sư lo cho bà bầu chu đáo. Vui chưa trọn thì có quyết định của công ty, từ anh kỹ sư quèn quèn bùng phát được làm chỉ huy trưởng. Cảm giác vui buồn lẫn lộn, vui vì lên chức, buồn vì phải đi xa. Vò đầu bức tóc hai vợ chồng suy nghĩ mấy đêm. Thôi kệ chấp nhận để kỹ sư đi vẫy vùng thiên hạ. Tớ- bà bầu 3 tháng đồng ý để kỹ sư đi xa. Cái ngày đi tớ khóc như con nít còn kỹ sư của tớ thì thấy có lỗi với vợ- lúc trước hứa không đi xa giờ... Thôi vợ kỹ sư mà, ráng chịu. Tự mình chiến đầu với thời kì thai nghén thôi. 
Bầu đến ngày thì cũng phải đẻ. Đau bụng 12h khuya nhưng phải để ks ngủ vì có báo lúc đó chẳng ai đặt vé cho mà về. 6h sáng báo vợ chuyển bụng. May quá, công ty tạo điều kiện để kỹ sư về đúng lúc con gái chào đời. Rồi, tớ có thêm đồng minh, thêm người phụ nữ là người nhà kỹ sư. 
Đồng minh mới được tớ nuôi và chăm thay phần cho kỹ sư. Vừa làm bố vừa làm mẹ tớ thấy mình vĩ đại quá. Lúc đó cực và tủi vô cùng nhưng cũng phải tự an ủi mình. Thôi kệ, vợ Kỹ sư mà. 
1 tháng được về 1 lần theo chế độ công ty nhưng chưa bao giờ là đủ. Về đến sân bay vợ con ra đón. Éo le con gái không cho ba bế vì là lạ, tớ cười thầm, đáng đời nghề gì không chọn đi chọn nghề kỹ sư. 
Phải mất 1 hôm con gái mới quen và chơi với ba, ba con mới sum vầy thì cũng là lúc ba chuẩn bị lên đường. Những lúc đó tớ nghèn nghẹn ở cổ họng còn kỹ sư thì cứ rưng rưng khoé mắt. Để vợ con ngủ, kỹ sư tự đi bộ ra sân bay làm thủ tục, khi về còn có người đón, đi lo tự túc. Cho đáng yêu nghề quá thì lo mà chịu. 
Đồng minh của tớ-con gái kỹ sư dần nó cũng ý thức được, nó tự lập và được mẹ nó truyền tải mình là người nhà kỹ sư nên chịu thiệt thòi là chuyện không phải bàn cãi. "Ba đi làm kiếm tiền" là câu trả lời mỗi khi ai hỏi "ba đâu rồi?"
Rồi hết thời hạn hứa với vợ nhưng dự án chưa xong. Ra sức thuyết phục vợ ở lại để hoàn thành sứ mệnh anh hùng. Vợ bị ép vào thế bí. Uh, vậy thì thêm 1 năm nữa. Tớ ngu thì tớ chịu. Ai vẽ lấy chồng kỹ sư. 1 năm nữa tớ ráng chịu đựng vì con vì kỹ sư. Con ốm, con sốt, con nôn, con ói... 1 năm nữa tớ gồng mình gánh hết. 
Vui mừng hạnh phúc cho mẹ con tớ khi ba được về cạnh bên. Về sẽ chở em đi làm và đưa đón con đi học nhưng gần 1 năm rồi kỹ sư của tớ chưa làm đúng được lời hứa nhỏ nhoi này, hết lần này đến lần khác tớ bị thất hứa. "Ba đi công trường" là câu trả lời khi tớ đi đón con gái hỏi "ba béo đâu mẹ Hưng?". 
Công trình áp lực tớ- một kế toán chẳng biết chi về ximang, sắt, thép cũng bị áp lực theo. Khuya khuya còn phải theo kỹ sư lên công trình để tớ yên tâm. Làm việc ở công trường chưa đủ kỹ sư mang việc về nhà về trong giấc ngủ. Đang ngủ ngon thì nghe ai đó quát công nhân trên sàn không đủ, an toàn, xe bê tông... Tớ tỉnh ngủ nhìn kỹ sư mắt nhắm còn miệng lẩm bẩm. Ôi chán...
Làm người nhà kỹ sư diễm phúc quá. Các ngày lễ, cuối tuần gia đình người ta đi resot, siêu thị, du lịch... Chụp hình rần rần đưa lên Facebook, ganh tị quá. Còn mẹ con tớ phải lẽo đẽo theo kỹ sư lên công trình. Lên đó nhìn lưới, sắt, thép và các chú công nhân của công trình ba để ba yên tâm. Dần rồi con gái cũng mặc định cuối tuần là đi công trình ba. Đi miết đến nỗi các thiết bị xây dựng con gái kỹ sư gần như đọc được hết vì ba nó truyền nghề cho nó. Tớ ngán ngẫm nhưng chịu đựng vì mình là vợ kỹ sư mà. 
Cái ngày đổ sàn chuyển. Tớ chẳng biết cái sàn chuyển là gì chỉ biết nó dày và khó và lần đầu tiên kỹ sư của tớ áp lực rõ rệt. Ổng không ăn không ngủ làm tớ lo theo. Vậy là tớ phải tức tốc về nhà thờ để xin ông bà tổ tiên phù hộ cho kỹ sư. Vừa rớt xuống còn nguyên mùi say xe là tớ vào thắp hương xin liền. Lòng thành được ông bà ghi nhận. Thành công. Tớ thở phào nhẹ nhõm. Vợ kỹ sư cũng phải tâm linh nhé! 
Con gái kỹ sư bệnh. Mẹ con tớ tự đi khám bệnh làm thủ tục nhập viện, ra viện cũng tớ tất vì kỹ sư bận ở công trường. Tớ cay cú, ở xa thì thôi về lù lù ở đây mà không lo được cho con. Định cằn nhằn nhưng nhìn ổng vào viện ngồi 10 phút là cũng nghe điện thoại công việc hết 10 phút. Thôi để tớ- vợ kỹ sư chăm con cho lành. Tớ ngu ráng chịu, chọn chồng kỹ sư. Làm con gái kỹ sư tội quá đi. 
Ôi! Cuộc đời. Tớ cấp cứu ở bệnh viện, nằm ở phòng cấp cứu chờ kết quả cùng kỹ sư nó lâu và dài. Nóng ruộc hơn nữa khi đợi kết quả của vợ mà chuông điện thoại của kỹ sư reo luôn hồi, ở phòng cấp cứu ông nghe điện thoại oang oang cứ như công trình của ông không bằng. Mất trật tự quá tớ đuổi kỹ sư ra ngoài. Ổng đi lui đi tới như ngồi trên đống than. Tớ như hiểu được rằng công trường xảy ra sự cố. Tớ nói"để vợ chờ kết quả anh lên công trường xử lý công việc đi". Ổng đi mà nhìn ánh mắt có lỗi với vợ lắm. Vợ kỹ sư cũng phải tự biết những lúc dầu xôi lửa bỏng thì mình cũng không là gì luôn nha. 
Hình ảnh mang tính chất minh họa - nguồn: Internet

Nằm mình ở phòng cấp cứu mà tớ tủi thân vô cùng, xung quanh ai cũng có người nhà nhưng với tớ khái niêm người nhà nó xa xỉ quá. Chờ hoài cũng có kết quả. Bác sỹ yêu cầu gặp người nhà tớ để thông báo. Người nhà làm gì có, sau hồi khôn khéo thì bác sỹ cũng chịu nói kết quả và cho tớ nhập viện. Oái ăm, phải có chữ ký của người nhà. Tớ yêu cầu để tớ ký luôn. Đặt bút ký mà nước mắt tớ rưng rưng, ôi cái kiếp làm vợ kỹ sư. Tớ thấy mình ngu, đại ngu. Tớ nguyền rủa trong bụng, Xuka tớ lớn lên mà đòi lấy chồng kỹ sư là tớ đuổi ra khỏi nhà luôn. Thường ngày tớ chỉ kí vào chứng chỉ, hợp đồng... Giờ tự mình kí cam kết cho bệnh của mình nhỡ có chuyện gì thì tớ- vợ kỹ sư chịu hết. 

Ổng xuất hiện khi tớ đã chuyển lên phòng bệnh ổn định. Thấy vợ xanh xao ổng xót. Ổng cứ ôm chân tớ xoa xoa, cay cú quá tớ muốn đạp cho phát nhưng nhìn ổng mệt mỏi vì cả buổi sáng loay hoay xử lý công việc nên tớ hạ hoả. Mệt quá ổng lên giường bệnh ôm cái bụng đói meo của tớ nằm ngủ ngon lành. Thức ăn bưng lên mà tớ chưa được ăn vì chịu khó nằm bất động để kỹ sư tranh thu ngủ chút còn đi làm. Tự hỏi không biết mình bệnh hay ông bệnh???? Đã là vợ kỹ sư thì có là bệnh nhân cũng phải chịu thiệt thòi nhé!
VỢ KỸ SƯ- tớ thấy tớ vĩ đại. Vĩ đại khi chịu hy sinh để chồng cống hiến hết mình vì nghề nghiệp. Cứ nghĩ là tớ cũng góp phần công sức để xây lên những ngôi nhà cao tầng í. Nghĩ vậy cho để tự an ủi lòng và thêm ý chí để tiếp tục chiến đấu. 
Những ngôi nhà cao tầng mà công ty xây dựng là có phần công sức của tớ đấy nhé! Đừng ai phủ nhận mà tớ buồn nhá. 
Nhiều lúc điên quá yêu cầu kỹ sư nghĩ việc về tớ nuôi, giận nói vậy chứ thấy chồng đam mê công việc tớ tự hào lắm. Thiệt thòi này kéo theo thiệt thòi khác nhưng mẹ con tớ sẽ hiên ngang đón nhận. 
Đánh đổi cho sự hy sinh của tớ là thấy chồng mình thành công trong sự nghiệp. Kỹ sư hãy cố gắng cố gắng nhiều hơn nữa. Anh là niềm tự hào là niềm kiêu hãnh của mẹ con em. 
TỰ HÀO KHI TÔI LÀ VỢ KỸ SƯ. 
Mạnh mẽ nhé vợ và con gái kỹ sư!
P/s: Nếu bạn cũng yêu kỹ sư xây dựng xin hãy để lại lời bình vào ô bình luận phía dưới. Và nhớ chia sẻ lên facebook nhé bạn.
Hoàn Mỹ 16/09/2016 
www.tracdac.vn
Nguồn : Sưu tầm internet

Reactions: